Chương 3: Hệ thống từ xưa đến nay vốn dĩ không thể tin.
Cố Tử Ngôn ánh mắt u lãnh, nhìn Mặc Liễm đứng giữa không trung. Sau đó hắn nhẹ nhành nhếch khóe môi.
Hắn chính là dùng ánh mắt cao ngạo của một vị ma tôn cao quý nhìn một tên nhãi nhép tu tiên tầm thường.
[Hệ thống phân tích, tính cách nhân vật đúng chuẩn. Chỉ số nội dung tiểu thuyết cộng 5. Thỉnh tiếp tục cố gắng.]
Ha ha ha..không sai, chính là như vậy đó.
Chỉ cần hoàn mỹ tái hiện lại tính cách nhân vật, hay chỉ là một động tác nhỏ, một ánh mắt, cũng có thể làm cho chỉ số nội dung tiểu thuyết tăng lên.
Ngay sau đó, hắn kéo thẳng thắt lưng, trong tay xích tiêu hồng liên quang mang nháy mắt tràn đầy. Lệ kh thượng cổ hung kiếm tràn ra, trong lúc nhất thời mây đen lại che lấp mặt trời, thiên địa lâm vào ảm đạm không ánh sáng!
Mặc Liễm cũng lần nữa cầm kiếm, lần nữa tạo ra một thanh băng kiếm, sức mạng phát ra còn mạnh mẽ hơn lúc đầu. Ngay tại thời điểm nghiệp hỏa cùng băng sương chạm nhau, Cổ Tử Ngôn mơ hồ ngừng lại hô hấp. Ngay cả khi hắn vốn sớm biết rõ kết quả, nhưng quá trình tỷ thí vẫn là làm cho người ta hưng phấn chờ mong!
Nhưng là kế tiếp Cố Tử Ngôn nghe được, không phải như dự đoán thanh âm va chạm của kiếm, mà là hệ thống truyền đến liên tiếp chói tai cảnh báo.
[số liệu xuất hiện dị thường? —— tút ——]
[ thực xin lỗi, khu quản lý hệ thống tạm thời xuất hiện hỗn loạn, bộ phận số liệu biến mất, nội dung tiểu thuyết ban đầu không thể thực hiện.]
[Hệ thống quyết định thực hiện nâng cấp. Trong lúc đó, các tính năng cũng sẽ bị đóng băng.]
“Tút tút —— ”
Thanh âm nho nhỏ phát ra từ trong đầu Cổ Tử Ngôn, sau đó là một khoảng trầm lặng, thật giống như chưa từng có chuyện gì xãy ra vậy.
Trong nháy mắt Cổ Tử Ngôn không thể tin nhìn xích tiêu hồng liên trong tay. Vật bao lâu nay cùng sinh cùng tử gắn bó không thể tách rời lại bổng nhiên nứt thành hai đoạn.
Kiếm gãy, lửa nghiệp hỏa cũng dẫn lụi tàn.
Ánh sáng khốc liệt từ thượng cổ hùng kiếm lúc nãy còn làm cho bầu trời dương quang chở nên u ám, bây giờ lại không còn nữa. Làm hiện lên rõ ràng thanh kiếm bị gãy một nữa.
Giữa không trung thân thể Cổ Tử Ngôn vô lực nhã về phía trước. Sau đó theo quáng tính bị băng kiếm trong tay Mặc Liễm đâm qua. Lưỡi dao sắt bén không trở ngại đam xuyên qua thân thể hắn, xuyên đến đan điền. Nguyên bản hắn định dùng linh khí đỡ một kiếm này. Nhưng không hiểu tại sao lúc này lại biến mất không còn một ít. Đau đớn từ sâu bên trong thình lình xuất hiện. Đau đến linh hồn rung rẫy, khiến hắn không thể phát ra âm thanh nào. Trong thời khắc đau đến cực điểm này hắn vẫn còn có một chút ý thức. Nhật biết được đau đớn đến róc da róc thịt này không phải là đến từ băng kiếm của Mặc Liễm. Là là do....kiếm của hắn đang dần cắn nuốt hắn.
Ở thời kỳ hồng hoang xa xưa, xích tiêu hồng liên đã tồn tại. Truyền thuyết lưu truyền rằng nó là thanh kiếm cực kỳ hung hiểm, ta ác. Nhưng cuối cùng cũng đã bị thuần phục, một ngàn năm sau đột nhiên lại mất đi khống chế mà còn đem hắn cắn nuốt mất đi một phần lớn lực lượng.
Sao lại thế...làm sao có thể có khả năng như vậy chứ!
Từ ban đầu kiếm của hắn vốn đã ngoan ngoãn thuần phục hắn. Sao bây giờ lại đột nhiên phản nghịch gây khó dễ.
Cổ Tử Ngôn rõ ràng cảm nhận được. Từ bụng, vết thương chãy ra không chỉ có máu mà còn có linh lực hỗn loạn. Bị cắn nuốt, đan điền cung bi thương. Tổn thương nghiêm trọng dưới tình huống này đối với hắn mà nói chính là một cái chí mạng.
Lại không nói đến, hắn chính là đang đứng ở một cái sơn cốc mà tại đây bao quanh bốn phía là dày đặc cừu địch, lúc nào cũng luôn muốn tìm đủ mọi cách mà giết hắn.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi hắn bước chân vào thế giới [Cửu Thiên] này, hắn cảm thấy bối rối.
Trong lúc này không có hệ thống, nội dung tiểu thuyết thay đổi đột ngột.
Cổ Tử Ngôn không muốn nghĩ và hắn cũng không dám lấy mình ra mà đặt cược. Tin tưởng vào nội dung tiểu thuyết sao? Hắn cũng không có bị ngu. Mà nếu nội dung tiểu thuyết thật sự thay đổi thì ai mà biết tiếp theo sẽ có chuyện gì xãy ra. .
Ai nói cho hắn biết a...cái ước định năm đó hắn cùng hệ thống có hay không còn có thể dùng được?
Làm sao bây giờ?
—Chạy. Phải chạy thôi. Từ nơi này chạy thoát ra ngoài.
Cổ Tử Ngôn cố gắng tỉnh táo lại, hắn biết nếu hắn có thể từ đây chạy thoát ra khỏi phạm vi đạo sĩ tu tiên tụ tập đông nhât—Ếm Đềm thành. Sau đó kéo dài một chút thời gian để chờ cứu viện từ Thượng Minh giáo, thì hắn có thể bình an mà thoát nạn.
Chỉ là bây giờ tu vi của hắn so với trước kia một phần mười cũng chưa đến. Làm sao hắn có thể từ trong tay Mặc Liễm mà thoát ra đây?
Thôi a....muốn sống, thì hắn chỉ có thể mặt dày thử một lần.
Lúc này Mặc Liêm cách Cổ Tử Ngôn rất gần. Hắn bất ngờ cảm thấy kinh ngạc, sau đó khó hiểu mà nhíu đôi lông mày. Sao cái tên Thượng Viễm ma tôn này vừa rồi còn uy phong mười phần, trong nháy mắt lúc này lại đột nhiên trở nên suy nhược đến như vậy.
"Thả ta đi." Cố Tử Ngôn bởi vì trọng thương mà đôi môi trở nên tái nhợt, vô lực thốt ra lời nói vô cùng bất ngờ.
Máu từ miệng vết thương ở bụng vẫn tung ra như suối theo thân kiếm mà chảy thẳng đến bàn tay. Khiến cho bàn tay rõ ràng từng khớp xương nhiễm một màu đỏ chói mắt. Không biết tại sao máu này lại có nhiệt độ cao quá mức bình thường. Thời điểm dòng máu nóng bỏng vừa chảy đến lòng bàn tay một khắc đó khiến cho Mặc Liễm thân thể trời sinh vốn băng hàn, trong nháy mắt ngẩn người.
Cố Tử Ngôn cho là Mặc Liễm do dự, nhưng thân thể hắn lại không chống đỡ được thêm một chút nào nữa. Nếu còn do dự chẳng bao lâu nữa, mọi người vây xem ở bốn phía sẽ phát giác ra dị thường ở nơi này, thời điểm đó, không cần Mặc Liễm làm gì, hắn cũng coi như tiêu rồi.
Quyết tâm, Cố Tử Ngôn lần thứ hai cắn cắn khỏe môi khiến cho nó càng trở nên trắng bệch, hơi ngẩng đầu lên nhẹ giọng thì thầm: "... Cầu ngươi, thả ta đi."
Cổ Tử Ngôn bị Mặc Liễm đâm một kiếm. Thân thể mất lực mà dựa vào người Mặc Liễm một cách thân thiết. Máu từ vết thương tuôn ra khiến quần áo hai người đều nhiễm dỏ. Nhìn từ xa bóng dáng hai ngươi ôm nhau thật giống như đang sinh ly tử biệt.
Tựa như là ảo giác, Mặc Liễm cảm thấy trong đôi mắt tối tâm kia mơ hồ thấy được mờ mịt hơi nước.
Lông mày của hắn càng thêm nhíu lại. Đôi mắt nhắm chặt lại che khuất đi ánh sáng lạnh lẻo.
Cùng lúc đó Mặc Liễm buông lỏng bàn tay cầm kiếm nhuộm đầy máu. Vì đột nhiên mất đi linh lực mà băng kiếm nháy mắt vỡ tan.
Thời điểm băng kiếm vỡ vụng, Cổ Tử Ngôn đau đến suýt chảy nước mắt. Mà giờ khắc này hắn đã không có thời gian trì hoãn nữa, dư quang nơi khóe mắt hắn nhìn thấy được lẽ ra đám tu đạo nên tụ tập ở dọc theo con suối lại tựa hồ như bọn họ phát hiện có gì bất thường. Càng ngày càng kéo gần đến đây
"Đa tạ." Dùng thanh âm gần như phát run hắn nói xong tiếng cảm ơn liền dựa theo vận may của mình cưỡng ép đóng chặt vết thương không cho máu chảy ra. Sau đó như một mũi tên mà bay vút lên trời , nháy mắt ở phía trời xa đã không còn thấy được.
Mặc Liễm lui về nơi tụ tập của Thái Hoa tiên tông, đứng ở bên cạnh chưởng môn Huyền Hư chân nhân.
Cơ hồ là ở cùng thời khắc đó, phía sau lưng hắn mơ hồ có nhiều bóng người cũng chớp mắt mà vụt bay đi. Chính là người của Huyền Hoài phái tới cùng một số người khác không cam lòng mà đuổi theo. Tất cả bọn hắn đều là cừu gia của Thượng Viêm ma tôn hận đến thấu xương, luôn chờ cơ hội mà báo thù rữa hận.
Huyền Hoài biểu tình bởi vì mừng như điên mà có chút vặn vẹo, Mặc Liễm nhịe nhíu mày, dưới chân còn chưa động lại bị Huyền Hư chân nhân ngăn trở .
Mặc Liễm ngước mắt, trầm giọng hỏi: "Vì sao?"
"Vậy ngươi liền vì sao phải nhúng tay? Việc này đối với ngươi cũng không một chút nào quan hệ." Huyền Hư chân nhân hai mắt hơi khép, tuy rằng không nhìn thấy ánh mắt, lại mơ hồ phát ra uy nghiêm.
"Trận này, ta không biết vì sao mà thắng." Mặc Liễm cau mày, "Hơn nữa ta đồng ý... ."
"Thắng rồi chính là thắng rồi, hà tất truy cứu nguyên do. Huống hồ ngươi chỉ đáp ứng thả cho hắn đi, chuyện sau đó, liền không có quan hệ gì với ngươi." Huyền Hư chân nhân vung vẩy hất trần(1) trong tay, tựa hồ muốn xua đi hông trần hỗn loạn của nhân gian.
"Sư đệ, ngươi hôm nay tâm không yên tĩnh."
"Không bằng sớm chút trở lại, miễn cho dính khói bụi phàm trần mà làm ảnh hưởng đến quá trình tu luyện."
Mặc Liễm đầu ngón tay khẽ nhúc nhích, sau khi nghe những lời của Huyền Hư cuối cùng Mặc Liễm cũng bình tĩnh lại.
“… Ta hiểu được.”
Mà tại một nơi khác Cổ Tử Ngôn vắc kiệt chút linh lực còn lại bay được một chút cuối cùng linh lực cũng khô cằn hắn rơi xuống một vách núi hoang vu.
Rơi xuống đất thời điểm, Cố Tử Ngôn kiệt sức đến không thể vận linh lực chóng đỡ. Đầu óc hắn quay điên cuồng một lúc hắn mới khó khăn mà ngừng lại. Hắn cố gắng đi lão đảo phía trước được mấy bước miễn cưỡng, dựa vào dưới chân của một tản đá lớn, ngồi xuống gian nan thở dốc.
Miệng vết thương ở bụng tuy rằng không còn chảy máu. Nhưng đan điền bị thương năng, cùng với linh khí của hắn lấy tốc độ thật nhanh mà dần suy yếu, vừa rồi một phen mạnh mẽ trốn chạy càng làm cho quá trình này càng tăng tốc thêm. Gom góp linh lực của Cổ Tử Ngôn hiện tại nhiều nhất chỉ được ba phần ngày xưa.
Thậm chí hắn còn không mở được càng khôn giới, nơi mà hắn đặt rất nhiều tiên đan cùng với pháp bảo, chỉ vì hệ thống xãy ra vấn đề mà đột nhiên đóng băng vô pháp sử dụng.
Chỉ sợ với sực lực của hắn hiện tại, ngay cả Huyền Hoài chỉ mới tích cốc kỳ đột nhiên xuất hiện trước mặt e là...hắn cũng phải chật vật giải quyết một trận khó khăn.
Mười năm qua, hắn chưa từng chật vật đến như vậy.
Cổ Tử Ngôn cười khẽ, nâng lên bàn tay trái run rẫy vét cạn chút linh lực cuối cùng. Bàn tay ở trên không trung khoáy động vẽ ra những con hỏa điểu truyền tin, thấp giọng nói vài câu sau rồi thả cho chúng bay đi tứ phía.
Loại này chim chóc là do Cổ Tử Ngôn bình thường nhàm chán mà tự tạo ra. Đại khái cũng coi như là ngón nghề độc môn vậy nên nếu có người ngoài nhìn thấy cũng không đến mức đoán được là hắn thả ra và cũng sẽ không tìm được hắn đang ở nơi này.
Làm xong hết thãi mọi việc, Cổ Tử Ngôn vô lực nhìn nữa thanh kiếm trong tay thất thần.
Mất đi ngọn lữa bao bọc xung quanh. Thanh kiếm giờ đây chỉ còn lại một màng kim loại loang lỗ. Nhưng tại trung tâm chuôi kiếm, Cổ Tử Ngôn bổng phát hiện một điẻm ánh sáng nhỏ nhoi. Điểm ánh sáng nhỏ mờ nhạt đến không thu hút ánh nhìn nên Cổ Tử Ngôn vốn không có phát hiện ra.
Dùng đầu ngón tay chạm vào điểm ánh sáng mờ nhạt này. Cưỡng ép bình tĩnh hắn rõ ràng cảm nhận được khí tức cắn nuốt hắn lúc nãy phát ra từ điểm sáng yếu ớt này. Nó dám cắn nuốt hồn phách kiếm của hắn.
Không...không thích hợp. Theo lý mà nói kiếm phách nếu bị cắn nuốt thì sẽ cố thoát xác mà trốn chạy. Lại không có lý do gì mà vẫn còn tiếp tục ở lại chổ này a?
Cổ Tử Ngôn thử giống như thường ngày câu thông cùng kiếm phách, lại thật sự xuất hiện tiếu ý. Kiếm phách cũng giống như mọi ngày ôn thuận đáp lại hắn. Không hề nhìn ra chút nào bộ dáng hung bạo lúc nãy cắn nuốt hắn. Nhưng thật rõ ràng sau khi xãy ra sự việc vừa rồi kiếm phách cũng bị hao tổn không ít, lúc này nằm trong tay hắn cũng thập phần mong manh.
Hắn khó hiểu đem một chút linh lực truyền qua cho thanh kiếm khôi phục một chút, tiếp tục tìm hiểu.
Nhắm lại hai mắt, lần thứ hai câu thông với ý thức đứt quãng của kiếm phách. Cổ Tử Ngôn cuối cùng cũng biết rõ nguyên nhân sự tình.
Xãy ra vấn đè vẫn là ở tại thanh kiếm này. Nhưng nó cũng không phải chủ động gây chuyện. Mà là có người âm thầm động chân động tay với nó.
Thủ thuật tương đối cao minh. Bình thương sẽ không xảy ra vấn đề, một khi sử dụng linh lực cùng kiếm thúc đẩy sức mạnh. Liền sẽ làm cho kiếm phách mất đi khống chế. Mất đi lý trí mà cắn nuốt chủ nhân khiến cho cả hắn lẫn kiếm đều thiệt hại nặng nề.
Trừ mình ra, còn có ai chạm qua xích tiêu hồng liên?
Cố Tử Ngôn trong đầu lập tức hiện ra khuôn mặt của Ly Chiêu.
Tuy rằng không biết là vì lý do gì, nhưng nếu nội dung tiểu thuyết đã thay đổi, kia cái tên tiểu tử này thay đổi chủ ý muốn trước tiên thủ tiêu hắn cũng không phải không có lý.
Cho dù nghĩ như vậy, nhưng Cố Tử Ngôn đáy lòng vẫn là cảm thấy chua xót.
Dựa theo nội dung tiểu thuyết ban đầu, nếu Ly Chiêu muốn trực tiếp giết hắn, hắn cũng sẽ không có nói ra cái gì mà câu oán hận, dù sao Thượng viêm ma tôn theo như kịch bản là một kẻ cố chấp tìm đường chết. Nhưng thời gian qua, Cổ Tử Ngôn đối với hắn cũng không có làm quá như trong nội dung tiểu thuyết. Đôi khi...còn có phần thật quan tâm mà lo lắng.
Dựa theo nội dung tiểu thuyết ban đầu, nếu Ly Chiêu muốn trực tiếp giết hắn, hắn cũng sẽ không có nói ra cái gì mà câu oán hận, dù sao Thượng Viêm ma tôn theo như kịch bản là một kẻ cố chấp tìm đường chết. Nhưng thời gian qua, Cổ Tử Ngôn đối với hắn cũng không có làm quá như trong nội dung tiểu thuyết. thậm chí hắn còn…còn lo lắng giúp đỡ Ly Chiêu rất nhiều chuyện.
Kết quả thì sao cuối cùng nội dung vẫn như vậy thậm chí hắn còn chết sớm hơn.
Cuộc tỷ thí hôm nay Ly Chiêu cũng biết, Như vật tại cuộc tỷ thí xãy ra một loạt sự tình hắn chắc cũng đã dự tính qua đi?
Cố Tử Ngôn không tự giác nắm chặt lòng bàn tay, móng tay bởi vì quá mức dùng sức mà đâm vào da thịt, khiến cho mỏng mang vết máu hiện ra.
Thật may mắn vừa rồi thả ra một loạt chim chóc truyền tin, bởi vì số lần gặp mặt quá ít nên cũng không có trước mặ cho Ly Chiêu mà sử dụng qua cái ngón nghề nhỏ độc môn này….
Thở ra một hơi dài, Cổ Tử Ngôn mỏi mệt giương tầm mắt nhìn vách núi núi Huyền Nhai sừng sững đam lên trời một cách hùng vĩ hắn hắn cảm thấy tâm tình thật mỏi mệt.
Cũng không biết qua bao lâu, Cố Tử Ngôn bởi vì linh lực quá độ tán loạn, ý thức bắt đầu có chút mơ hồ.
Hảng hốt bừng tỉnh hắn nhe được thanh âm quen thuộc.
“Sư tôn, ngươi đang đợi ai đó?” Người tới ngữ điệu nhẹ nhàng mềm nhẹ, đứng trước mặt Cổ Tử Ngôn mặt một thân kim sức hoa phục, bên hông còn mang theo một cậy thiết phiến. rất ra dáng một công tử nhà giàu.
Nghê dược thanh âm của Lâm Cảnh Cổ Tử Ngôn nghỉ thần tên tiểu tử Lâm Cảnh này tay chân thật nhanh nhẹn, như vậy mà đã đến được đây rồi không hỗ là đệ tử trung thành mà Thượng Viêm ma tôn đắc ý bồi dưỡng. Vì thế vươn tay ra: “Đừng nói vô nghĩa, trước nhanh dỡ bản tọa đứng lên”.
Nhưng mà, Lâm Cảnh vẫn đứng yên ở dố, chậm chạp mà không hề đưa tay nâng hắn dậy. Ngược lại hắn còn nhếch lên khóe môi, khó hiểu cười một tiếng: “Sư tôn a, ngươi thế nhưng đến bây giờ còn không có nhận thấy được gì sao? Xem ra ma đầu đệ nhất Thương Viêm ma tôn, cũng không phải là cái gì ghê gớm.”
Vừa dứt lời, Lâm Cảnh vươn tay vẫy thiết phiến, làm hiện ra một đám lông chim đỏ rực rơi tung táng đầy trời.
Đó là truyền tin điểu được Cổ Tử Ngôn thả ra lúc nãy, giờ đã bị ngoại lực phá hủy tang tành, bộ dáng tả tơi.
Trong nháy mắt, Cố Tử Ngôn như rơi vào hầm băng.
(1) phất trần: một thanh gỗ có đầu lông trắng mà mấy ông đạo sĩ hay sử dụng.
Tác giả nói ra suy nghĩ:
Cám ơn mọi người đã tặng ta trứng thối cùng gạch vụng, còn có cơn mưa phùn enzim thật mát mẻ(づ ̄ 3 ̄)づ
Nhận xét
Đăng nhận xét