Chương 2: không phục, lại đánh ta a....
Mười năm sau.
Thượng Minh giáo năm ở đáy vực sâu được sường núi bao bọc. Khiến cho ánh sáng quanh năm không chiếu qua được làm cho Thượng Minh giáo trở nên càng u ám.
Ở [Cửu Thiên] đại lục, Thượng Minh giáo chính là giáo phái đứng đầu ma đạo. Mặc dù tọa lạc ở vực sâu khôn cùng nhưng cũng không thể kiến khí thể của nó bị lu mờ. Vô luận là đình đài lầu các được xây dựng trên vách đá cheo leo hay là nhưng con đường tràn ngập các cơ quan đa dạng muôn màu đầy hung hiểm. Tất cả tạo ra cho bức tranh Thượng Minh giáo càng hoa mỹ đến tráng lệ.
Lúc này Cổ Tử Ngôn vừa mới xuất quan, hắn đứng trên đỉnh lầu các sâu nhất tại Thượng Minh giáo phóng ánh mắt về một phương xa. Tay áo rộng thùng thình tung bay. Eo nhỏ đeo thắt lưng chật hẹp. Trường bào hắt sắc cùng với các đường họa tiết vàng kim. Kếp hợp với mái tóc dài nhẹ bay trong gió, ẩn hiện giữa chân mày một điểm hồng sắt như lửa. Hắn đứng một mình ở đó tú lệ đến tuyệt diễm.
Đừng hỏi hắn đứng đây làm gì. Tất nhiên không phải là nhàn rỗi hứng gió lạnh. Tất cả cũng là vì nội dung tiểu thuyết yêu cầu a...——thật là muốn không cho người khác sống yên mà.
Hắn xuyên qua cuốn sách [Cửu Thiên] này hơn phân nữa nhân vật trong đó đều là phản diện. Thân là đại boss đứng đầu trong tất cả nhân vật phản diện, hơn nữa Thượng Viễm ma tôn còn là sư phụ trên danh nghĩa của nam chính. Thượng Viễm ma tôn tất nhiên là rất pro đi.
Hắn còn không bị nội dung tiểu thuyết khống chế IQ, cho nên hắn coi như còn pro hơn boss phản diện đi. Cho đến khi thời cơ chính muồi hắn sẽ bắt đầu hành động. Haha sau đó hắn muốn gì thì làm đó, không còn bị nội dung [Cửu Thiên] khống chế nữa.
Tại [Cửu Thiên] mười năm bất quá cũng chỉ là cái nháy mắt. Trong mười năm qua Cổ Tử Ngôn cái gì cũng không có làm. Chỉ có ban đầu thu nam chính làm đồ đệ sau đó dựa theo nội dung tiểu thuyết tùy tiện ở bên ngoài tặng nam chính một ít lễ vật. Phần lớn thời gian là dùng để bế quan và làm quen với các quy tắc của hệ thống. Cuối cùng buồn chán xuất quan thì lại vô tình phù hợp với tình tiết nội dung tiểu thuyết.
Hết cách hắn cũng không phải nam chính, mà Ly Chiêu mới phải. Mọi tình tiết đều lấy hắn làm trung tâm mà xoay chuyển. Theo như nội dung tiểu thuyết, mười năm qua Thượng Viêm ma tôn liếc nhìn nam chính cũng lười đừng có nói chi đến chuyện dạy dỗ, tu luyện công pháp. Cho nên khoảng thời gian trước Cổ Tử Viêm không có cơ hội ra sàn diễn.
Thời gian thoáng cái đã mười năm. Cuối cùng đã đến lúc Cổ Tử Ngôn phát huy tác dụng. Ngẫm lại thật là có chút kích động....mới là lạ. Nhanh thôi Ly Chiêu sẽ bị sư huynh hắn, đại đồ đệ bên cạnh Thượng Viễm ma tôn tìm đủ mọi cách trục xuất sư môn. Đây cũng có nghĩa là cuộc sống an nhàn của hắn cũng sắp chấm dứt.
Cái gì mà giết người không chớp mắt ...không có chuyện gì lại đi thảm sát một môn phái không chừa một ai...còn thỉnh thoảng ngược từ trong ra ngoài từ tinh thần đến thể xác nam chính.
Cổ Tử Ngôn thật nghi ngờ mình có hay không sẽ nhắm mắt cho qua nội dung tiểu thuyết a...
"Sư tôn kiếm của ngài đây."
Từ phía sau đi đến một thiếu niên mặc quần áo của đệ tử chỉnh tề cung kính cuối người. Hai tay dâng lên một cái hộp đơn giản đen tuyền bên trong đựng một thanh kiếm dài.
Nghe thanh âm của Ly Chiêu, Cổ Tử Ngôn lại thầm thở dài, bắt đầu làm theo nội dung tiểu thuyết.
Hắn cũng không lặp tức nhận lấy thanh kiếm trong tay Lý Chiêu mà khẽ nhíu đôi lông mày. "Lâm Cảnh đâu!?".
Biểu tình nhỏ này cũng không thể thoát khỏi con mắt của thiếu niên. Nhường như cảm nhận được sư tôn không thích hắn. Thắt lưng có phần hạ thấp xuống còn thanh âm trả lời cũng trở nên thất lạc một cách rõ ràng:"Sư huynh có việc ra ngoài vẫn chưa trở về, nào đó việc lặt vặt tạm thời do ta làm giúp.".
Một bộ dạng phục tùng, cung kính nhìn qua rất giống một tiểu động vật đang chịu uẩn khuất.
Thấy vậy hắn liền thở dài, Cổ Tử Ngôn cũng không đành lòng dựa theo nội dung cốt truyện làm khó dễ thiếu niên trước mặt. Cho dù hắn là nam chính của [Cửu Thiên] sớm hay muội cũng sẽ khiến hắn rơi vào con đường chết—Ly Chiêu.
Cổ Tử Ngôn do dự cho dù khả năng diên suất của hắn có tuyệt diệu như thế nào hắn cũng không thể làm như Thượng Viêm ma tôn chân chính, đối với tiểu đệ tử của mình không hiểu vì sao lại có nhiều hận ý đến như vậy. Mặc dù biết kết cục cuối cùng là cực kỳ thảm thiết. Nhưng hắn cũng tự hiểu đó là do Thượng Viễm ma tôn hắn tự mình tìm con đường chết....
Phải biết là thời điểm đọc tiểu thuyết Cổ Tử Ngôn còn chán ghét Ly Chiêu ra tay quá lưu tình đó.
Cho nên tại thời điểm nội dung yêu cầu hắn cũng không trách móc nặng nề Ly Chiêu. Thậm chí nhiều lần nhìn đến hắn ở Thượng Minh chịu đãi ngộ không tốt, liền lén lén lút lút đem cho hắn một ít đồ. Đương nhiên một chút tiểu xảo như vậy nội dung cốt truyện sẽ không bị lệch lạc đi.
Tỷ như tháng này còn lén đem cho hắn một ít bình tâm đan. Thiếu chút nữa quên, đừng tưởng tiểu tử Ly Chiêu này đứng trước mặt Cổ Tử Ngôn một bộ dạng ngoan ngoãn. Thực chất mấy ngày trước mới vừa cùng sư huynh trên danh nghĩa Lâm Cảnh đánh một trận. Cho nên hôm nay Lâm Cảnh không có tới cũng không phải hắn có việc ra ngoài chưa về mà là bị Ly Chiêu đánh bại tâm tình xấu hổ liền trốn một mình ở ngoài bi thương.
Sau cuộc chiến, Ly Chiêu chính mình cũng bị thương không nhẹ. Cả người đầy thương tích phải nằm trên giường tận mấy tháng. Hôm nay vừa vặn có thể đứng dậy được.
Cổ Tử Ngôn lúc đó lén lút đem cho hắn bình tâm đan. Thực ra thứ này đối với trị thương thật chất cũng không hề có tác dụng gì, mà chỉ có công hiệu ở mặt giảm đau. Nếu Cổ Tử Ngôn đưa cho hắn đan dược sau một đêm liền chữa khỏi, chỉ có trời mới biết liền có chuyện gì xảy ra, lỡ đâu vì vậy mà cốt truyện thay đổi hắn sẽ bị hệ thống trừng phạt rất thống khổ.
[Phán đoán tính cách nhân vật sai lệch, hành động nhân vật không phù hợp. Chỉ số nội dung tiểu thuyết trừ 10, bậy giờ chỉ số nội dung tiêu thuyết còn lại là 90. Cảnh báo khi chỉ số nội dung tiểu thuyết bằng 0, linh hồn sẽ bị thay thế. Thỉnh cẩn thận làm việc]
....Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.
Trong đầu của hắn không chỉ vang lên âm thanh lạnh lẽo của hệ thống. Mà kéo theo đó là một cơn đau đến thấu xương khiến cho gương mặt hắn có thêm vài phần trắng bệch.
Đó là trừng phạt của hệ thống trong truyền thuyết. Mỗi lần làm ra hành động làm cho nội dung tiểu thuyết lệch ra khỏi qũy đạo. Hệ thống sẽ tự động phán đoán và đưa ra trừng phạt thích hợp. Điểm này tại lần đầu sơ ý hắn liền đã lĩnh hội, hậu quả. Sau đó hắn liền rút kinh nghiệm, giống như lần đưa thuốc vừa rồi hắn cực kỳ cẫn thận không cho bất luận kẻ nào phát hiện chắc chắc sẽ không làm sai lệch nội dung tiểu thuyết.
Nói như vậy nếu có bị hệ thống phát hiện cũng chỉ phán đoán là "Hơi lệch lạc" rồi trừ đi một chút chỉ số nội dung tiểu thuyết, cũng sẽ không thực hiện trừng phạt. Mà lần này lại bị phán đoán là "Không hợp" chỉ có thể trách Cổ Tử Ngôn thất sách.
Hắn như thế nào sẽ nghỉ tới không nói với nam chính hai câu trào phúng lại bị đánh giá lệch lạc đến như vậy. Quả nhiên không chỉ nội dung tiểu thuyết biến thái mà hệ thống lại càng biến thái....
Đương nhiên chỉ số nội dung tiểu thuyết không những có thể trừ mà còn có thể cộng vào. Bằng không một loạt hành vi của hắn bao năm qua sớm đã trừ đi còn lại bằng 0. Sau đó hắn sẽ bị hệ thống thay mới.
Thay mới có nghĩa là gì?
Chính là Cổ Tử Ngôn nếu không có hệ thống che trở sẽ bị thế giới này đào thải. Sau đó vui vẻ trở về thế giới cũ rồi bình bình an an mà hồn phi phách táng....
Cho nên quý trọng sinh mệnh, hảo hảo mà diễn kịch mới là chân lý.
"Sư tôn".
Nhìn sắc mặt hắn trở nên trắng bệch y Chiêu nghi ngờ kêu ê một tiếng.
Cổ Tử Ngôn có chút lúng túng nâng tay rút ra thanh kiếm từ trong hộp Ly Chiêu dâng lên. Kiếm này có tên là "Xích Tiêu Hồng Liên" là vật phẩm...à không thượng cổ hung ác kiếm.
Chính là lúc trước cái hệ thống tự định nghĩa đem nó tới cho hắn. Vốn dĩ nó là vật phẩm trong game, bậy giờ lại nằm trong tay hắn—Xích Tiêu Hồng Liên.
Nhiều lần trãi qua huyết chiến, thân kiếm loang lỗ, sát khí bức người, từng chút từng chút cắn nuốt người nhìn.
Lấy kiếm ra khỏi vỏ một khắc kia, sắc đỏ như máu tràng lan ra ngoài. Ẩn hiện trong đó là lưỡi kiếm vô cùng sắc bén cùng với chuôi kiếm suất hiện một vầng sáng đỏ. Ẩn hiện một sát khí khiến cho mọi người sợ hãi không dám lại gần.
Ly Chiêu dường như bị thứ ánh sáng lóng lánh này hấp dẫn, ngẩng đầu. Trong đôi mắt hắn không chút nào che dấu sự kinh diễm.
Trước kia hắn chưa từng thấy khí thế thật sự của thanh kiếm này. Một và vì sư tôn ít khi sử dụng tới. Hai là vì hắn cũng không có tư cách....Không phải lúc này Lâm Cảnh không có ở đây, hắn cũng sẽ không có cớ để đích thân mang kiếm đến cho sư tôn.
"Ngươi mau trở về đi."
Nói với y Chiêu câu đó, hắn liền dứt khoát rút ra Xích Tiêu Hồng Liên. Hắn phi thân bay lên rất nhanh đã mất hút ở chân trời u ám của Thương Minh giáo.
Lưu lại Ly Chiêu ngẩng người thật lâu vẫn không dời mắt khỏi thân ảnh đã biến mất kia.
Lần này xuất quan là do tám tháng trước hắn đáp ước cùng với Thái Hoa tiên tông ước chiến. Theo như cuốn sách [Cửu Thiên] Thái Hoa tiên tông là tông phái tu tiên lớn nhất đại lục hiện nay. Và lần này đối thủ của hắn là đại diện Thái Hoa tiên tông đạo sĩ trình độ hóa thần chín phần được gọi là kiếm tiên Mặc Liễm.
Theo như thế giới này phân chia trình độ từ mới bắt đầu tu đạo cho đến cuối cùng gồm có: luyện kim kỳ, trúc cơ, kim đan, linh yên, nguyên anh và cuối cùng là hóa thần kỳ. Mà mỗi giai đoạn đều chia ra thành chín phần.
Hóa thần chín tầng có ý nghĩa, Mặc Liễm cách rất gần con đường trở thành tiên.
nếu hắn thuận lợi trãi qua thiên kiếp sau đó tiến đến giai đoạn độ kiếp.
Trong độ kiếp kỳ hắn chỉ cần hấp thụ đủ linh khí trời đất là có thể thoát xác phàm nhân, tu thành tiên và cuối cùng là đi đến tiên giới.
Dựa theo cuốn sách [Cửu Thiên] lúc này trên đại lục tu sĩ đạt đến trình độ hóa thần chỉ có vỏn vẹn đếm trên đầu ngón tay.
Mà Mặc Liêm và Thượng Viễm ma tôn là hai người trong số đó.
Cho nên trong mắt đại đa số tu sĩ trên đại lục đều nghĩ lần ước chiến này là trận đấu sống còn người chết ta bị thương cực kỳ máu tanh. Nhưng mà Cổ Tử Ngôn đã sớm biết trận này đánh tới chính là hòa. Tất nhiên đó là do Đại Đại tác giả có xắp đặt trước.
Lúc mặt trời gần đến đỉnh điểm. Cổ Tử Ngôn đã đứng tại khe suối nhỏ trước cốc thành Ê Đềm.
Thành Êm Đềm là thành trì lớn nhất trên toàn bộ đại lục. Vì nhiều môn phái cách đây không xa lắm nên thành Êm Đềm thường được lấy để tụ họp của tu sĩ chính đạo. Vì vậy hôm nay mới thuận tiện lấy nơi này làm nơi quyết đấu với ma đầu Thượng Viêm.
Cổ Tử Ngôn nếu mà không đọc qua tiểu thuyết cũng biết được ý đồ của một số người trong Thái Hoa tiên tông.
Đơn giản là có mấy người hy vọng xa vời mong đợi kiếm tiên tiên Mạc Liễm có thể đánh hắn trọng thương sau đó liền có thể đơn giãn mà diệt từ hắn.
Tất nhiên mặc dù biết rõ chuyện này nhưng Mặc Liễm cũng sẽ không can thiệp. Bằng Cổ Tử Ngôn nhận thức người này thật sự là lạnh nhạt đến cực điểm.
Lấy một cái ví dụ Thái Hoa tiên tông có bãi tòa chủ phong. Mặc Liễm liền chiến cứ một tòa Hắn cũng không cùng sư huynh đệ của mình gần gũi, ngay cả thu một đệ tử cũng chưa từng. Toàn bộ người bên trong Thái Hoa tiên tông đều sợ hắn, rất ít người dám đến quấy rầy.
Duy nhất chỉ có trưởng môn Thái Hoa tiên tông Huyền Hư chân nhân mới có thể thỉnh cầu hắn.
Cũng giống như lần này vậy.
Nếu không phải Cổ Tử Ngôn dựa theo nội dung tiểu thuyết đi vào Thái Hoa tiên tông như chốn không người. Sau đó "tiện tay" lấy đi chi bảo thiên địa trân quý. Làm mất mặt của bọn họ. Khiến cho chưởng môn phái Thái Hao tiên tông phải đích thân thỉnh cầu Mặc Liễm. Cho nên ước chiến hôm nay mới được tổ chức. Mà lần này quyết chiến nếu Cổ Tử Ngôn thua thì phải giao trả Thiên Địa chi bảo.
Thượng Viễm ma tôn được miêu tả là một phần tử ngạo mạng hiếu chiến. Mấy loại tỷ thí như vậy tất nhiên sẽ đáp ứng. Mặc dù Cổ Tử Ngôn cũng không muốn gây ra rắc rối phiền phức như vậy, nhưng mà hắn vẫn là làm theo nội dung tiểu thuyết.
Đang đứng bên khe suối len lỗi chảy từ vách đá phía trên. Hắn mơ hồ có thể nhìn thấy từng đám từng đám đạo sĩ tụ tập ven dòng suối ngoài cốc. Trong đám dó cũng có không ít dáng người quen thuộc, chính là loại hình "không đội trời chung" coi như là cũng có quen biết.
Khá nhiều ánh mắt "thâm tình" nhìn chằn chằm hắn. Cổ Tử Ngôn chỉ ra vẻ lạnh nhạt đi lướt qua. Hắn đã không còn có cảm giác bất an giống như ban đầu ở thế giới này.
Mười năm sống trong cuốn sách này, hắn đã vô số lần chịu oan ức vì rắc rối từ Thượng Viêm ma tôn. Cũng đã sớm rõ ràng đây là cái loại thế giới gì.
Không phân đúng sai, không phân tiên ma. Chỉ có sở hữu sức mạnh mới có thể đứng ở đỉnh cao.
Chỉ cần ngươi có một khắc mềm yếu. Đổi lấy chính là cấp cho kẻ thù một cơ hội đẩy mình vào tuyệt cảnh.
Cổ Tử Ngôn thái độ bình tĩnh, khinh thương hiển nhiên làm kích động một số người. Tỷ như trước mặt hắn đã nhảy ra một người đàn ông.
"Ma đầu nhìn ngươi còn có thể đắc ý đến bao lâu! Khi xưa ngươi làm nhiều điều ác, bây giờ đã đến lúc nợ máu phải trả bằng máu!.".
Người này khoảng tầm trung niên. Thân mặc áo bào của Thái Hoa tiên tông. Một thân áo trắng, quân áo cùng hoa văn tinh mỹ, biểu thị vị trí của hắn không nhỏ, có thể là một trong số đám trưởng lão của Thái Hoa tiên tông.
Hình như gọi lài Huyền Hoài?
Chính là Chấn Pháp trưởng lão của Thái Hoa tiên tông.
Cổ Tử Ngôn nhớ lại nội dung tiêu thuyết mơ hồ trong đầu. Cuối cùng hắn cũng nghĩ tới.
Dù sao [Cửu Thiên] quyển sách này thật dài lại không hề có một chút logic. Mấy loại tình tiết nhỏ vụn này hắn cũng không phải siêu nhân mà nhớ tới thật rõ ràng.
Chính là tại thời điểm hắn chưa bị ném vào [Cửu Thiên] đọc được chính là: con trai duy nhất của Huyền Hoài xảy ra xung đột với Thượng Minh giáo, sau đó bị Thượng Viêm ma tôn tùy hứng giết chết. Bởi vì chêch lệch trình độ quá lớn nên đứa con trai này trực tiếp bị đánh tan ba hồn bảy vía, liền không có khả năng mà chuyển kiếp một lần nữa.
Huyền Hoài gánh chịu nỗi đâu mất con. Xem như đây cũng là một cái huyết hãi thâm thù.
Từ đó về sau tuy rằng tu vi hắn không đủ, không có cách nào tự mình báo thù. Cho nên hắn luôn rình rập chờ một ngày cơ hội đến, cho nên ước chiến lần này hắn cũng "Chuẩn bị" không ít.
Không cần nhiều lời Cổ Tử Ngôn khẽ nhếch khoé miệng. Tay áo tung bay liền xuất hiện một thanh kiếm đỏ như máu. Lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu con ngươi đầy lãnh huyết.
Hắn cười lạnh một tiếng, mũi kiếm liền chỉ về phía Huyền Hoài: "Không phục. Ngươi liền đến đây đánh."
Vừa dứt lời một đạo ánh sáng hỏa diễm từ thân kiếm bay ra hóa thành giao long cực kỳ hung ác gầm hét, ra uy trước mặt Huyền Hoài.
Huyền Hoài kinh hãi đây chính là lửa nghiệp hỏa mà ngay cả người tu chân đụng tới hồn phách cũng sẽ bị tổn thương. Hắn vội vã lấy kiếm ngăn chặn. Mà dùng tu vi tích cốc kỳ của hắn thì làm sao có thể chống đỡ một đoàn của thượng cổ hùng kiếm?
Hỏa long giờ này cách xa Huyền Hoài cả vài thước. Vậy mà hắn vẫy cảm thấy lửa nghiệp hỏa phả ra cực kỳ nóng bỏng. Hắn cảm thấy chính mình theo bản năng mà rung lên.
"Rống——!"
Ngiệp hỏa biến thành giao long gào thét một tiếng, quanh thân càng tăng thêm lữa đỏ. Giương nanh vuốt thật thong thả như có thể xé nát Huyền Hoài bất cứ lúc nào.
Ngay tại một khắc đó, hỏa long hung ác đột nhiên bị một đạo ánh sáng lạnh lẽo từ giữa thân chặt đứt.
Thân ảnh bạch y nhẹ nhàng từ trên trời đáp xuống. Trong không gian dường như xuất hiện tầng tầng băng tuyết.
Hắn nhẹ vung tay nguyên bản là hư không lại đột nhiên xuất hiện một thanh băng kiếm.
Trên thân kiếm có một làn hơi lạnh bao bọc. Tuy rằng mỏng manh nhưng lại khiến cho mọi người xung quanh đều phát lạnh. Thanh kiếm vung lên phát ra khí thế lãnh liệt, giữa không trung xuất hiện một đóa băng liên(1) nhanh chóng đánh về phía hỏa long. Khiên cho mảng vở vụng từ lữa và băng rơi đầy trời.
Bị băng liên trấn áp, hỏa long cuốn quanh Huyền Hoài cũng dẫn tan biến, năm tay siết chặt thanh kiếm cũng dần thả lỏng, áp lực của hắn cũng theo đó mà biến mất.
Ngẩn đầu nhìn lên, chỉ thấy kiếm trong tay Mặc Liễm cũng dần vỡ vụn, cuối cùng chống đỡ không được nữa mà biến mất giữa hư không.
Không biết từ khi nào ánh sánh đã trở nên rực rỡ. Mặt trời đã lên đến đỉnh dương quang chiếu sáng khắp nơi..
(1)Băng liên: một khối băng có dạng hoa sen
Đôi lời của TT:
Chương này nhiều hình ảnh miêu tả quá a...ta đã ngồi viết đi viết lại mấy lần mà vẫn không vừa ý. T^T
Nhận xét
Đăng nhận xét